Đến từng nhà, nghe phụ huynh nói
Ở Trường Mầm non Đội Bình, xã Nhữ Khê, tỉnh Tuyên Quang, cô Giang thường đứng đón trẻ, chỉnh lại áo quần cho các em, tranh thủ trao đổi với phụ huynh. Trẻ có biểu hiện khác thường hoặc nghỉ học, cô liên hệ gia đình để cùng tìm cách tháo gỡ.

Cô giáo đón trẻ và trao đổi với phụ huynh trước giờ vào lớp
Đời sống của nhiều gia đình còn phụ thuộc vào mùa vụ; cha mẹ bận việc đồng áng, điều kiện kinh tế hạn chế. Nhận thức về giáo dục mầm non cũng chưa đồng đều. Vì thế, muốn duy trì sĩ số và tỷ lệ chuyên cần, giáo viên phải sát cơ sở, nắm chắc hoàn cảnh từng gia đình.
Có phụ huynh cần được giải thích, có người cần một lời động viên; cũng có trường hợp giáo viên phải đến nhà nhiều lần. Cô Giang chọn cách nghe dân nói, nói dân hiểu, làm dân tin; không áp đặt, không trách móc. Những băn khoăn về đưa đón, bữa ăn, giấc ngủ, sức khỏe của trẻ đều được cô ghi nhận, trao đổi thẳng thắn.
Những buổi đến từng ngõ, gõ từng nhà giúp cô hiểu nỗi lo của mỗi gia đình và lựa lời vận động phù hợp. Sự trọng dân, gần dân thể hiện ở cách cô ngồi lại với phụ huynh, nghe hết câu chuyện rồi mới cùng bàn cách giải quyết.

Cô Giang đến gia đình tuyên truyền, vận động trẻ đi học đều
Cô kể cho cha mẹ nghe một ngày của trẻ ở trường: con ăn gì, ngủ ra sao, học và chơi với bạn thế nào; hôm nay con đã tự xúc ăn, tự cất đồ dùng hay mạnh dạn hơn hôm qua. Qua những việc cụ thể, phụ huynh hiểu trường mầm non là nơi trẻ được chăm sóc, rèn nền nếp và hình thành kỹ năng.

Hoạt động học và vui chơi của trẻ tại lớp
Để chủ trương đi vào từng gia đình
Từ kinh nghiệm cùng nhà trường rà soát, tuyên truyền, vận động trẻ mầm non ra lớp, cô Giang hiểu rằng chủ trương muốn đi vào cuộc sống phải có sự đồng thuận của phụ huynh. Với lớp Mẫu giáo 5-6 tuổi A Trung tâm, cô thường xuyên nắm hoàn cảnh từng trẻ, trao đổi với gia đình và hỗ trợ cha mẹ phối hợp chăm sóc, giáo dục con.

Cô giáo trao đổi với phụ huynh về việc đưa trẻ đến trường
Cô không đọc văn bản hay nói điều xa với cuộc sống. Cô nói về việc cha mẹ có thể nhìn thấy: con mạnh dạn hơn, biết tự phục vụ, ăn ngủ đúng giờ và vui vẻ khi đến lớp. Sự tiến bộ của trẻ là lời giải thích dễ hiểu, thuyết phục nhất.
Giữ liên lạc từ nhóm Zalo
Qua nhóm Zalo, cô Giang gửi ảnh trẻ chơi cùng bạn, video ngắn trong giờ học hoặc khoảnh khắc con tự xúc ăn, tự cất đồ dùng. Phụ huynh nhìn thấy hoạt động của con, biết điểm tiến bộ và nội dung cần tiếp tục rèn ở nhà.

Giáo viên trao đổi tình hình của trẻ qua nhóm Zalo của lớp
Thông tin trên nhóm được trao đổi ngắn gọn, đúng việc. Khi trẻ có biểu hiện về sức khỏe hoặc tâm lý, cô liên hệ riêng với gia đình. Nội dung cần phối hợp chăm sóc, giáo dục đều được giải thích rõ để phụ huynh cùng thực hiện. Qua trao đổi đều đặn, cha mẹ hiểu công việc của giáo viên và sự thay đổi của con. Việc rèn ở lớp được tiếp nối tại nhà; những vấn đề của trẻ ở gia đình cũng được giáo viên kịp thời nắm bắt.
Lấy niềm tin làm thước đo
Từ cách làm kiên trì của cô Giang và đồng nghiệp, gia đình với nhà trường ngày càng gần gũi. Phụ huynh quan tâm hơn đến bữa ăn, giấc ngủ, sức khỏe của trẻ; chủ động trao đổi với giáo viên khi con có biểu hiện khác thường. Khi đã hiểu và tin, phụ huynh sẵn sàng chung tay với nhà trường. Người góp ngày công, người hỗ trợ đồ dùng; các đơn vị, nhà hảo tâm giúp camera, tivi và vật dụng phục vụ chăm sóc, giáo dục trẻ. Mỗi sự hỗ trợ đều hướng đến điều kiện học tập tốt hơn cho các em.

Phụ huynh, các đơn vị và nhà hảo tâm hỗ trợ cơ sở vật chất cho nhà trường
Niềm tin không đến sau một buổi tuyên truyền. Niềm tin được tạo nên từ cách cô giáo chăm sóc trẻ mỗi ngày, từ việc phụ huynh được lắng nghe và những điều đã thống nhất được thực hiện nghiêm túc. Đó là thước đo rõ nhất của dân vận khéo.
Việc dân vận bắt đầu từ trách nhiệm
Tháng 4/2026, cô Quan Thị Giang được công nhận Giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh. Danh hiệu ghi nhận năng lực chuyên môn và sự cố gắng của cô trong chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục trẻ. Ở cô dễ nhận thấy sự kiên trì. Trẻ nghỉ học, cô hỏi thăm. Cha mẹ còn băn khoăn, cô giải thích. Gia đình gặp khó khăn, cô báo cáo nhà trường để cùng tìm cách hỗ trợ. Việc nhỏ, nhưng được làm đều đặn và có trách nhiệm. Cô Giang ít nói về hai chữ "dân vận". Cách cô làm thể hiện trong từng cuộc trò chuyện với phụ huynh, từng buổi đến nhà và từng giờ chăm sóc trẻ. Chuyên môn vững giúp cô nói có căn cứ; sự chân thành giúp lời nói được phụ huynh đón nhận.

Cô Giang trò chuyện, gần gũi để nắm bắt hoàn cảnh của trẻ
Gieo niềm tin, giữ bước chân trẻ đến trường
Hiệu quả vận động thể hiện ở sự thay đổi hằng ngày của trẻ: mạnh dạn hơn, biết hợp tác với bạn, có nền nếp trong ăn ngủ và vui vẻ đến lớp. Cha mẹ yên tâm gửi con; giáo viên có thêm động lực bám lớp, gần trẻ, gần gia đình. Cô Giang cho rằng muốn trẻ đi học đều, trước hết phải tạo được niềm tin trong lòng cha mẹ. Gia đình và nhà trường cần hiểu nhau, thống nhất cách chăm sóc, giáo dục trẻ.

Một giờ học của cô Giang và các em học sinh
Ở Nhữ Khê, cô giáo Quan Thị Giang vẫn bền bỉ với công việc đã chọn. Mỗi buổi đón trẻ, tin nhắn gửi phụ huynh hay lần đến gia đình đều hướng tới một việc: giúp trẻ được chăm sóc tốt và đi học đều. Cách làm sát cơ sở, biết lắng nghe, lấy sự tiến bộ của trẻ để thuyết phục đã vun đắp đồng thuận giữa nhà trường và gia đình. Đó là cách cô Giang giữ bước chân trẻ đến trường; gần gũi, dễ thực hiện với giáo viên mầm non ở cơ sở.
Tác giả: Trần Kim Chi - Đơn vị: Trường Mầm non Đội Bình